Số liệu từ Cục Thống kê Kenya tháng 3/2025: lạm phát lương thực chạm 23.4%. Cùng ngày, một người dùng ở Nairobi đã thực hiện 7 giao dịch USDT qua mạng Stellar. Mỗi giao dịch dưới 5 USD. Không ai mua token. Họ đang tìm cách giữ giá trị.
Đây không phải câu chuyện về blockchain. Đây là câu chuyện sinh tồn.
Phần lớn phân tích về stablecoin tại thị trường mới nổi đều mắc sai lầm: họ nhìn từ góc nhìn của Silicon Valley. Họ nói về “tài chính toàn diện”, “phi tập trung hóa”, “tiền tệ không biên giới”. Nhưng khi đặt chân đến Nairobi, Lagos hay Jakarta, những thuật ngữ đó sụp đổ. Thực tế đơn giản hơn nhiều: đồng nội tệ mất giá nhanh hơn mức trung bình toàn cầu, và người dân cần một phương tiện lưu trữ giá trị tạm thời.
Tôi đã chứng kiến điều này từ năm 2019, khi tư vấn cho một startup Việt Nam triển khai DAI tại Đông Nam Á. Lúc đó, tôi thiết kế bộ công cụ narrative “phi tập trung hóa tín dụng”. Nó giúp họ gọi vốn 2 triệu USD từ Pantera. Nhưng sau 6 tháng vận hành, tôi nhận ra: người dùng thực sự không quan tâm đến “phi tập trung”. Họ chỉ muốn một thứ không mất giá sau 30 ngày.
Cơ chế stablecoin về mặt kỹ thuật đã được giải thích hàng nghìn lần: USDT và USDC dựa trên dự trữ tập trung, DAI dùng CDP và thanh lý, các thuật toán như UST từng thất bại thảm hại. Nhưng tại các nền kinh tế đang phát triển, một yếu tố tâm lý bị bỏ qua: người dùng không sợ rủi ro đối tác, họ sợ mất sức mua ngay lập tức. Tại Argentina, tỷ lệ chấp nhận stablecoin tăng 300% sau khi lạm phát vượt 100% năm 2023. Tại Nigeria, khối lượng giao dịch USDT P2P đạt 2.5 tỷ USD trong quý 4/2024, gấp 3 lần tổng vốn hóa thị trường chứng khoán địa phương.
Contrarian là: giải pháp kỹ thuật tốt nhất không phải là yếu tố quyết định. Tại châu Phi, USDT (Tether) chiếm hơn 80% thị phần stablecoin, dù USDC có minh bạch hơn và DAI có phi tập trung hơn. Lý do? Các sàn giao dịch địa phương chỉ hỗ trợ USDT, và thanh khoản cho USDT sâu hơn. Nói cách khác, mạng lưới và hiệu ứng bánh đà quan trọng hơn bất kỳ cải tiến kỹ thuật nào. Đây là bài học mà nhiều dự án DeFi kiêu ngạo không chấp nhận.
Fork là dễ, bản địa hóa là khó. Từng triển khai liquidity mining tại Nigeria, tôi thấy rõ: tạo một pool thanh khoản trên Uniswap chỉ mất 30 phút, nhưng thuyết phục một người bán hàng rong ở Lagos chấp nhận thanh toán bằng stablecoin mất 3 tháng. Họ cần một người trung gian đáng tin cậy, một ứng dụng quen thuộc, và một kênh rút tiền mặt địa phương. Hạ tầng kỹ thuật chỉ là phần nổi.
Hype qua đi, infrastructure còn lại. Năm 2024, sau khi Bitcoin ETF được phê duyệt, tôi xuất bản báo cáo dự đoán dòng vốn tổ chức sẽ đổ vào lending. Điều đó đã xảy ra, nhưng ở các nền kinh tế mới nổi, dòng vốn lại chảy vào stablecoin. Tại sao? Bởi vì các tổ chức có sẵn kênh yield. Còn người dân châu Phi không có lựa chọn. Họ đang đặt cược vào sự ổn định, không phải lợi nhuận.
Takeaway: Đừng nhìn vào TVL hay số lượng người dùng. Hãy nhìn vào lạm phát của đồng nội tệ. Khi nó vượt ngưỡng 30%, stablecoin không còn là “công cụ đầu tư” nữa. Nó là phương tiện sinh tồn. Câu hỏi thực sự không phải là “stablecoin nào sẽ thắng?”. Mà là: “Bao nhiêu người sẽ chết vì không có stablecoin?”.
Infrastructure là thứ tồn tại sau cùng. Tại Kenya, tôi thấy những người dùng đầu tiên của Bitcoin vào năm 2017 giờ đây đã chuyển hoàn toàn sang USDT trên Stellar. Họ không cần hype. Họ cần một cầu nối đáng tin cậy từ đồng shilling mất giá đến bất kỳ thứ gì còn giữ được giá trị. Đó là narrative thực sự. Và nó không cần PR.


